Sáng 24/5, bàn thảo với phóng viên Dân trí bên nhà tiêu Quốc hội, ông Lê Vĩnh Tân – Bộ trưởng Bộ Nội vụ đã phân tích những vấn đề liên quan đến 93 “tuấn kiệt” xin rút khỏi Đề án Phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao của Đà Nẵng, trong đó 40 người xin nghỉ việc, bao gồm 32 người bị khởi kiện đòi chi phí đào tạo “hào kiệt” với phí có trường hợp lên đến hàng tỉ đồng...
- Trước sự việc gần 100 “thiên tài” ở TP Đà Nẵng xin rút khỏi khu vực quốc gia với những lý do như muốn tìm công việc khác hoặc do sức khỏe không đảm bảo. Liệu có phải chính sách trọng dụng thiên tài của chúng ta hiện thời đang miêu tả nhiều bất cập?
- Chính sách trọng dụng tài năng của Đảng và quốc gia rất rõ ràng. Chúng ta luôn trọng dụng những người học tập đạt thành tích tốt, đã chứng minh được trong thực tiễn về khả năng, năng lực làm việc. nguyên tố rất quan yếu trong vấn đề này là phải bố trí đúng người, đúng việc, chứ không phải cứ những người học giỏi, có trình độ, có bằng cấp mà đặt vào bất cứ vị trí nào.
Chúng ta cũng phải tạo môi trường cho họ phát huy năng lực, sở trường của mình. ngoại giả, chúng ta cũng phải không ngừng theo dõi, tạo điều kiện, hỗ trợ trợ giúp công chức, nhân viên trẻ phát triển. Vấn đề rút cuộc là chúng ta phải có chính sách đề bạt, bổ nhậm, thậm chí là cả chính sách về lương hướng, thu nhập cho họ.
Tuy nhiên, bản thân trí thức trẻ và những người được trọng dụng không phải vì đã vào được đề án mà tự đắc. Điều đó có tức là phải cần thời kì để những người được trọng dụng kiểm nghiệm trong thực tế. Trong khi đề bạt, bổ nhiệm, các cơ quan cũng phải theo dõi đến thời điểm chín muồi thì mới thực hiện. Chính sách chỉ được thực hành khi nào anh tài chứng minh được bản lĩnh, phát huy được năng lực.
Nếu trong thời gian nhất mực mà người được trọng dụng không thể hiện được, không chứng minh được, không đáp ứng được yêu cầu thì xem như họ không đáp ứng được đề nghị.
hiện giờ, một số địa phương ban hành cơ chế, chính sách đặc thù riêng (tùy theo điều kiện, hoàn cảnh) trong việc tuyển dụng công chức. Nhưng vì cái chung, các địa phương nên làm theo quy định của Chính phủ, bởi tuyển dụng công chức phải thực hiện theo quy định chung. Từng địa phương không nên ban hành tiêu chuẩn, tiêu chí, chế độ chính sách riêng được.
thời gian qua, những trường hợp được tuyển dụng mà ứng dụng chính sách không đúng, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ đã chỉ đạo kiên quyết xem xét xử lý và thu hồi.
- Nhiều “nhân kiệt” ở TP Đà Nẵng cho biết, tuy được đào tạo và đưa vào bộ máy hành chính làm việc nhưng ở chế độ giao kèo, điều đó khiến họ cảm thấy công việc không ổn định, cuộc sống gặp nhiều khó khăn. Theo ông, có giải pháp nào để giải quyết cho những trường hợp này?
- bây chừ đi vào công chức chỉ có hai phương thức, đó là tuyển dụng không qua thi tuyển và phải thi tuyển. Việc tuyển dụng không qua thi tuyển là những trường hợp hết sức đặc biệt, chỉ chiếm từ 10-15%. Vấn đề tuyển dụng phê chuẩn thi là hình thức phổ biến để chúng ta tuyển dụng hào kiệt.
Trong thời gian qua, hồ hết các công chức vào làm việc ở cơ quan nào đó, chọn đúng thời khắc (5 năm) để đáp ứng các tiêu chí, điều kiện để xét tuyển là đốn, mà không qua thi tuyển.
Sắp tới Bộ Nội vụ có chủ trương khuyến khích vấn đề thi tuyển vào công chức, để chọn đúng tài năng và tạo thời cơ cho vơ mọi người. Vậy nên với những người thực thụ có hào kiệt, thậm chí những sinh viên vừa mới ra trường, cứ tự tín đăng ký thi tuyển vào công chức.
- Trường hợp như ở TP Đà Nẵng và cả nước, những “nhân kiệt” còn vướng rào cản một mực (tuổi xanh, chưa có vị trí trong bộ máy) nên không có điều kiện để phát huy năng lực chuyên môn và khả năng sáng tạo. do vậy, dẫn đến cảnh nhiều “nhân tài” chán làm việc trong bộ máy hành chính, xin ra làm ở các tập đoàn, công ty tư nhân?
- Đối với trí thức giờ không chỉ có con đường đi theo chức vụ, mà còn con đường chức nghiệp. nghĩa là cơ quan quốc gia tạo mọi điều kiện để công chức có thể đi lên bằng khả năng, sở trường và chuyên môn của mình.
bởi vậy, trong cách tân tiền lương lần này, chúng ta có đặt vấn đề trả lương theo vị trí việc làm, thức là đã nhấn mạnh đến vấn đề chức nghiệp của công chức. Anh có thể là chuyên viên, chuyên viên chính, chuyên viên cao cấp, chuyên gia thì chế độ chính sách cũng không thua kém so với những người có chức vụ lãnh đạo.
Mỗi công chức đi theo con đường chức nghiệp theo trình độ chuyên môn của mình thì vẫn có thể thăng tiến. Theo tôi, cánh cửa này rộng mở hơn với công chức, bởi chúng ta thấy công chức thì nhiều, chức vụ lãnh đạo thì ít. Như vậy, chúng ta có thể đi theo con đường chức nghiệp để phát triển sự nghiệp của mình. Mà không chỉ nghiêng về vấn đề là phải đi theo con đường chính trị, nghĩa là phải có chức phận lãnh đạo.
- Nhiều “tuấn kiệt” muốn vào cống hiến cho cơ quan Nhà nước nhưng họ ngại vì có quá nhiều vấn đề khiến họ không phát huy được năng lực. Vậy làm cách nào để các cơ quan quốc gia “giữ chân” và vấn được những tuấn kiệt?
- Chính sách này phải dựa trên 4 “trụ cột” quan trọng. Thứ nhất, chúng ta phải bố trí đúng chuyên môn, việc làm. Thứ hai, chúng ta phải có chế độ đãi ngộ thích hợp, trong điều kiện kinh tế - tầng lớp từng địa phương như lương, nhà ở, đề bạt, bổ nhiệm. Thứ ba, là chúng ta phải tạo đủ mọi điều kiện để cán bộ phát huy năng lực, sở trường của mình. Thứ tư, chúng ta không cục bộ thi bang lai xe may a1 trong việc sử dụng cán bộ, nghĩa là không bức người ta phải ở với mình, trong khi không đáp ứng được tiêu chuẩn, điều kiện, năng lực, sở trường của người đó.
Xin cảm ơn ông!
Quang Phong (thực hiện)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét