Begin typing your search above and press return to search. Press Esc to cancel.

Họa sỹ Ngô Lực: Mong cơ quan pháp luật giải quyết nhanh, triệt để


Họa sỹ Ngô Lực: Mong cơ quan pháp luật giải quyết nhanh, triệt để - Ảnh 1.

PV: Vụ việc anh bị tố “cưỡng dâm” người mẫu khỏa thân Nguyễn Thị Kim Phượng đến nay đã lan truyền trong dư luận rất mạnh. Anh có sẵn sàng chính trực trả lời phỏng vấn của báo Tiền Phong?

- Tôi sẵn sàng. Đến nay tôi thấy cần phải lên tiếng để bảo vệ danh dự thi bang lai xe a1 và quyền lợi chính đáng của mình. Cách đây một số ngày, khi sự việc mới bắt đầu, tôi nghĩ cứ để pháp luật làm việc, mình vô tội thì không có gì phải sợ. Nhưng nay phía chị Kim Phượng vẫn tiếp đưa những thông tin vô cứ, sai sự thực về tôi, thì tôi buộc phải lên tiếng.

PV: Vậy anh có nhận xét gì về những lời buộc tội của người mẫu Kim Phượng?

- Sơ bộ tôi có thể phân tích như sau: Thứ nhất, chị Phượng nói sau khi tôi vẽ lên thân thể của chị thì xảy ra việc cưỡng hiếp. Vậy thì trên tấm ga giường phải để lại dấu vết màu. Nhưng khi trả phòng, khách sạn soát để tính sổ thì hoàn toàn không có việc này. Nếu có thì tôi đã phải bồi thường. Cơ quan điều tra có thể dễ dàng xác minh tại khách sạn.

Thứ hai, khi tôi tới làm việc với chị Phượng, tôi yêu cầu check mẫu ngay tại nhà chị. Đây là nguyên tắc làm việc của tôi, vì địa điểm nhà người mẫu là để người mẫu yên tâm và công việc của tôi cũng được an toàn. Nhưng Phượng lại không đồng ý. Tôi nói, vậy Phượng có thể chọn địa điểm thì Phượng nói vào khách sạn, cụ thể là Adachi Hotel 449/15 Sư Vạn Hạnh, phường 12, quận 10, TPHCM. Cô ấy cho biết ở đó có phòng làm việc chuyên nghiệp chụp ảnh nude. Hai người đi vòng vòng tìm địa chỉ này. Tôi hơi kinh ngạc khi Phượng lại không biết địa chỉ này? Tới nơi thì ở đó lại hết phòng. Tôi thấy một khách sạn mới xây tiêu chuẩn 3 sao thì yêu cầu vào đó để tác nghiệp. Lý do, đây là một KS tôi thấy có đầy đủ điều kiện ánh sáng, quan yếu hơn ở đây có 2 bảo vệ có thể nhìn thấy từ ngoài đường. tuyển lựa của tôi nhằm đảm bảo sự yên tâm của người mẫu và an toàn công việc của chính tôi. Đây là khách sạn Tường Vi, địa chỉ… Khi lên phòng rồi, tôi thấy màu vẽ còn để ở xe, nên lại đi xuống để lấy. Kể rõ như vậy để thấy tôi làm việc rất chuyên nghiệp, chỉ quan tâm đến công việc và không có ý đồ xếp đặt một việc gì khác.

Một vấn đề tôi cần nói rõ, khi chụp ảnh để rà soát các hiệu ứng hình ảnh, tôi hoàn toàn chỉ dùng điện thoại của chị Phượng. Đây cũng là một trong những nguyên tắc làm việc của tôi. Vì nếu dùng điện thoại của tôi, người mẫu có thể lo âu việc tôi dùng những hình ảnh này vào những việc không tốt. Tôi cũng coi đây là cách đảm bảo an toàn cho chính mình.

PV: cưỡng bách là một tội rất nghiêm trọng, anh nói sao về buộc tội này?

- Khi sự việc xảy ra, tôi buộc phải nghiên cứu về luật và tham khảo quan điểm luật sư. Được biết, để cấu thành tội này, kẻ phạm tội phải dùng vũ lực. Nhưng chị Phượng hoàn toàn không bị tổn thương ở thuộc hạ, thân do việc trấn áp, đánh đập, kéo giữ… Nếu chị Phượng chống trả, cào cấu thì trên thân tôi cũng phải có những dấu hiệu thích hợp? Nhưng hoàn toàn không có những dấu hiệu này.

Chị Phượng đưa ra hình ảnh nói tổn thương cửa mình, điều này thật nực cười. Vì nếu vậy, chị Phượng sẽ đi lại khó khăn, thậm chí không đi nổi. Nhưng nếu cơ quan điều tra trích xuất camera của khách sạn và lấy lời khai của nhân chứng, sẽ thấy điều hoàn toàn ngược lại. Cô Phượng đi lại thường ngày, thái độ thường ngày khi xuống trả phòng.

Cô Phượng còn tố tôi “cưỡng bức có dùng bao cao su”. Nếu tôi trấn áp, khống chế cô ấy, rồi lại buông ra để cởi bỏ áo xống bản thân, lại còn đeo bao cao su thì có hợp lý không?

Một điều nữa, nếu tôi vừa hãm hiếp, dùng bạo lực, gây tổn thương nghiêm trọng đến cơ thể, nhân phẩm danh dự của chị Phượng xong, thì vì sao chị ta vẫn có thái độ, xử sự bình thường, lên xe của tôi để tôi chở về nhà mà không gọi taxi? Và không tố giác tôi ngay tại chỗ?

PV: Chị Phượng nói bị thương tổn và đã nhắn tin cho anh yêu cầu khắc phục hậu quả, nhưng anh không đáp. Anh lý giải sao về việc này?

- Tin nhắn của chị Phượng khiến tôi rất bất thần, vì tôi hoàn toàn không có những hành vi như chị ta quy chụp. Trong cảnh ngộ đó, tôi phải suy nghĩ tại sao chị ta lại nhắn nhe như vậy. Khi hiểu ra đó là một hành động khiêu khích, tôi - có sự tham vấn của trạng sư riêng của công ty, quyết định không đáp những tin nhắn như thế này.

PV: Vậy tin nhắn của anh xin lỗi chị Phượng?

- Khi quan sát chị Kim Phượng, tôi nhận thấy vùng bụng của người mẫu này không đẹp. Tôi có chính trực phê phán điều này và nói “em làm người mẫu chuyên nghiệp mà không chịu tập dượt. Như vậy không ổn”. Điều này khiến chị Phượng buồn, cảm thấy bị xúc phạm. Nhận thấy điều này, tôi đã nhắn xin lỗi chị Phượng.

PV: Anh làm nghệ thuật với một hình thức khá mẫn cảm là vẽ trên thân người khỏa thân. Anh nghĩ suy gì về nghệ thuật này sau sự việc này? Anh có hối tiếc vì chọn lọc của mình?

- Không chỉ tôi mà còn một số nghệ sỹ cũng sáng tạo với hình thức body painting, bên cạnh đó còn khá nhiều đồng nghiệp vẽ tranh có sử dụng người mẫu nude, các nghệ sỹ nhiếp ảnh nude. Tôi nghĩ những buộc tội vô cứ kiểu này gây ảnh hưởng khá nghiêm trọng đến sáng tạo nghệ thuật của chúng tôi. Tôi đã làm việc với rất nhiều người mẫu nữ khỏa thân. Rất nhiều người sẵn sàng đứng ra xác nhận tư cách của tôi khi trực tiếp làm việc cùng tôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét