|
|
Marcos rất yêu quý những con sói. |
Ông Marcos Rodríguez Pantoja, sinh năm 1946 ở Añora, Cordoba, mất mẹ khi mới 3 tuổi và không lâu sau, bố bỏ ông lại cho một đàn bà khác ở thị trấn bên cạnh.
Ngày bé, ông Marcos được đưa lên núi để dần thay thế công việc của một người chăn cừu, chăm sóc đàn cừu gồm 300 con. Marcos nhớ rằng một thợ săn đã chỉ dẫn ông cách tự tạo lửa và sử dụng các phương tiện. Nhưng năm 1954, khi Marcos lên 8, người thợ săn tắt nghỉ, để ông sống một mình.
Không rõ hoàn cảnh nào đưa Marcos tới sống với bầy sói giữa rừng, nhưng khi các nhân viên tổ chức dân sự phát hiện ra ông Marcos 12 năm sau, ông đã gần như thường nói để giao tế mà chỉ gầm ghè như động vật. Ông được đưa trở lại cuộc sống, nhưng từ đó đến nay Marcos chưa bao giờ cảm thấy thích nghi với con người. Có lúc, ông còn cố trở lại với bầy sói, nhưng lúc này không còn như xưa, thi bằng lái xe máy bởi chúng không còn xem ông như là anh em nữa.
"Trên núi có rất nhiều sói, nếu tôi gọi chúng sẽ đáp lại, nhưng chúng sẽ không tiến về phía tôi như trước nữa. Giờ cơ thể tôi có mùi của con người rồi", ông Marcos nói với El Pais .
Người đàn ông 72 tuổi san sớt những kỷ niệm hạnh phúc nhất ông từng có là thời kì sống cùng đàn sói, trong đó con sói cái luôn xem ông như con mình. Chúng dạy ông cách tồn tại trong cuộc sống hoang dại, dạy ông nấm và quả nào an toàn, loại nào có độc. Ông còn nhớ ngày đó, ông thường ngủ trong hang, giữa cả bầy dơi, rắn và nai, chạy chân trần trên những địa hình gồ ghề mà không thèm quan tâm đến thế giới bên ngoài.
Marcos dìm từ khi bị bắt trở về đời thường 53 năm trước, cuộc sống của ông đổi thay rất nhiều. Ông cho biết từng bị đồng nghiệp lợi dụng, lừa dối, bị chủ các công ty bóc lột. Hiện ông sống ở làng Rante, tỉnh Ourence, Tây Ban Nha. Mùa đông vừa qua là khoảng thời kì khó khăn với Marcos bởi số tiền hưu ít ỏi không đủ để ông mua thiết bị sưởi ấm. May mắn là các thành viên trong nhóm môi trường Amig@das Arbores đã quyên tiền, mua cho ông một nồi hơi đốt nhiên liệu cho mùa hè năm sau.
Tuy thất vọng với cuộc sống với con người, Marcos cho biết dù sao ông vẫn thấy hạnh phúc khi vài người láng giềng chấp thuận ông là "một trong số họ". Ông cũng rất thích nói chuyện với bọn trẻ về tình với động vật và tầm quan yếu của việc bảo vệ môi trường. Tổ chức Amig@das Arbores cũng thường mời ông đến chuyện trò tại các trường học. Những đứa trẻ thường mang lại cho ông cảm giác thoải mái nhất.
(Theo Oddity Central )
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét