"Khi tôi nhờ viện trợ tài chính lúc chật vật, mẹ bảo tôi nên tự lo", người nữ giới 35 tuổi ở Anh kể. "Tôi buồn không phải vì món tiền mà bởi sự bất công của mẹ và suốt 12 năm qua, việc đó vẫn khiến lòng tôi bứt rứt", chị Rachel nói .
Nỗi ấm ức vì bác mẹ tây vị không phải chuyện mới lạ gì, nhưng một nghiên cứu gần đây tại Anh cho thấy, ngày một nhiều người nói rằng họ thất vọng và bất mãn khi thấy bác mẹ cho anh, chị em mình - thường là những người đang nợ, lương thấp - một món tiền lớn hơn họ.
Theo Theguardian , giống như chị Rachel, hơn 2/3 trong số 1.700 người được Tổ chức Equity Release Council khảo sát đã nói rằng việc cha mẹ trợ cấp tài chính cho một trong những đứa con đã trưởng thành ảnh hưởng tới tình cảm cả gia đình. Cứ 10 nhà thì có một nói rằng họ giấu việc cho con tiền vì sợ gây xích mích.
"Sự cởi mở từng tồn tại trong gia đình tôi không còn nữa khi em trai tôi, Matthew, được bố mẹ cho 40 hay 50 ngàn bảng", chị Rachel kể. "Họ coi đó không phải là việc của tôi và khiến tôi thấy mình như người ngoài", chị nói.
Điều này cũng lý giải tại sao chị rất ít liên quan với người nhà trừ gửi thiệp giáng sinh, sinh nhật và lâu lâu ghé thăm. "Matthew chẳng phải đi thuê nhà và hiện nay đã có 4 món bất động sản, tổng giá trị lên tới 4 triệu bảng trong khi tôi chẳng mua nổi mảnh đất và vẫn chật vật về tài chính", Rachel san sớt.
|
|
Cách đối của ba má đôi khi vô tình khiến con ganh ghét nhau. Ảnh minh họa: AARP. |
Rachel tin rằng lý do cho sự bất công trong nhà mình đơn giản là sự thiên vị. "Nó luôn là cậu con trai vàng của cha mẹ trong khi tôi dường như chỉ là một nỗi thất vọng. Điều này bắt đầu từ hồi bé cho tới lúc lớn, khi tôi thì hôn phối rồi có con, sống ở vùng quê còn Matthew trở nên viên chức ngân hàng ở tỉnh thành, nơi cậu ấy hái ra tiền. Tôi từng nghe cậu ấy nói với mẹ rằng: 'Mẹ đã đúng khi không cho Rachel tiền mua nhà. Chị ấy chẳng biết đầu tư gì cả'", chị kể.
Mặc dầu Charlotte Douglas, 25 tuổi, có một tuổi thơ hạnh phúc, cô vẫn cảm thấy đắng cay khi em gái Emma nhận được một khoản lớn từ ba má. "Tôi và Emma từng rất thân thiết hồi còn bé và tôi đã nghĩ cha mẹ đối với cả hai khá công bằng. Điều đó càng khiến tôi đau lòng khi thấy họ cho riêng em gái một khoản to vào năm ngoái", Charlotte kể.
Cô gái này kể, em cô đang cố trả một khoản nợ và khoản tiền cha mẹ cho em ấy gần như là bí mật. Cô đã áng chừng vài lần nhưng ba má luôn nói đó là chuyện riêng. Để công bằng họ còn nói sẽ giúp khoản tương tự khi nào cô cần nhưng Charllotte không tin và vẫn thấy tổn thương.
thực tiễn, theo Charlotte, em gái cô lại có khoản nợ mới. "Con bé không giỏi quản lý tiền nong và giờ lại dễ dàng được viện trợ khi gặp khó nên tôi tự hỏi rồi nó sẽ thành người thế nào", cô chia sẻ.
cảnh huống của Charlotte và Emma không hề hiếm. Theo khảo sát của Equity Release Council, 51% những người từ 18 đến 24 tuổi tìm đến bố mẹ khi cần tiền. dù rằng tỷ lệ này giảm đi ở nhóm tuổi cao hơn, 34% với những người 24-34 tuổi và 29% với những người 35-44 tuổi - đây vẫn là những con số đáng để ý. Khoảng 30% những người 18-54 tuổi nhờ ba má trợ cấp khi khó khăn và chỉ 9% những đứa con đã trưởng thành cảm thấy mắc cỡ khi ngửa tay xin tiền.
"Em trai tôi từng được ba má đổ rất nhiều cựu cho và nó chẳng ngại ngùng long hong got chan gì về việc đó", Jill Meads nói. Người đàn bà 50 tuổi này nói rằng chị không hề cảm thấy ghen tỵ vì từ trẻ chị đã luôn núm độc lập. "Tôi chỉ thấy bớt quý trọng em mình và không muốn ở gần cậu ấy", chị thổ lộ.
Jill cho biết, mọi việc bắt đầu khi cậu em trai làm bố từ tuổi 19. "ba má tôi cho một khoản tiền cọc để mua ngôi nhà nhỏ vì muốn nó có khởi đầu tốt đẹp. Nhưng em trai tôi không chịu trả góp mỗi tháng và tiền thuế nên cha mẹ tôi lại trần ra đóng nốt. Tôi biết gần đây họ đang lo sau này mình khuất bóng thì con trai sẽ sử dụng tiền thừa kế thế nào và sống ra sao. Tôi giận em mình vì khiến ba má phải căng thẳng như vậy", Jill kể.
Một hệ quả khác với Jill, mà ban đầu chính chị không nhận ra, là cách chị đối với các con mình. Chẳng hạn, nếu sinh nhật con lớn, chị tặng quà cho bé đó nhưng các con khác cũng có phần. Nếu thưởng cho một bé, chị vững chắc sẽ làm hao hao trong tuần đó với đứa còn lại. "Tôi kiên tâm đối xử công bằng với các con, dù sau này chúng trưởng thành", chị nói.
"Jill đang cố đấu trong trận chiến hầu như không thể thắng", chuyên gia tâm lý Janice Hiller nhận định. "Cuộc sống không công bằng và chẳng dễ dạy trẻ điều đó. cố nhiên, công bằng là một lý tưởng nhưng trong gia đình, nơi mỗi người có những tính cách, động cơ, nhu cầu hoàn toàn dị biệt - điều đó không phải lúc nào cũng thực hiện được và có thể một đứa con nào đó cần được dành nhiều thời kì, tiền bạc hay thậm chí cả tình yêu hơn từ ba má so với các anh chị em", Hiller giải thích.
Nhưng bà cũng thừa nhận anh chị em trong nhà dường như khó ưng điều này. "Vấn đề là chúng ta mong đợi sự công bằng trong gia đình mình, dù rằng điều đó là bất khả thi".
Christopher Morris, 43 tuổi kể rằng anh từng vui sướng khi cha mẹ mua một ngôi nhà giá 180.000 bảng cho em trai Adam, dù mình đang khó khăn tài chính. "Adam chậm phát triển trí não nên bác mẹ tôi luôn muốn giữ em ấy ở bên. Tôi và chị gái cảm giác việc đó chỉ kéo lùi em ấy. Vì vậy, khi cha mẹ nói sẽ mua nhà cho Adam, chúng tôi rất mừng, coi đó như bước đầu để em tôi có cuộc sống riêng", anh kể.
Cả Christopher và chị gái anh đều không coi việc này là bất công mặc dầu họ chẳng nhận được xu nào từ ba má kể từ khi rời nhà tự lập lúc tuổi teen. Thế nhưng , Adam lại không sử dụng ngôi nhà mới vì đã quen được mẹ nấu nướng, giặt đồ, chở đi... do vậy, bác mẹ anh, ở tuổi ngoài 80, vẫn lo lắng cho ngày mai của con và di chúc để lại cho Adam tuốt tuột tài sản .
Christopher và chị gái chán chường vì hiểu Adam đâu biết dùng tiền và có thể sẽ mất cả thảy chỉ trong một năm. Anh dấn, ai cũng có giới hạn chấp thuận một mực về mức ưu ái cha mẹ dành cho anh, chị em mình. "Thật đau lòng khi phải dấn, chúng tôi ngày một ít gắn bó với nhau hơn", anh nói.
Chuyên gia tâm lý Linda Blair không hề ngạc nhiên trước câu chuyện này. "Anh chị em, dù khi ở tuổi trung niên hay già hơn nữa, một cách vô thức, vẫn cạnh tranh trong việc lôi cuốn sự chú ý và yêu thích của bố mẹ", bà nói.
David Spellman, một chuyên gia tâm lý lâm sàng cũng đồng ý với quan điểm này. "Sự đua tranh giữa anh chị em là thường nhật, dù khi họ đã lớn và đó là lý do những sự kiện như năm mới, đám cưới và đám ma có thể khuấy động các xúc cảm mạnh mẽ này. Không những thế, ba má không phải lúc nào cũng có tình cảm như nhau với từng đứa con, đặc biệt lúc chúng đã trưởng thành, khi cá tính đã được định hình và mỗi người có tình cảnh dị biệt. dù rằng việc viện trợ một đứa con đang gặp khó khăn là điều hoàn toàn hợp lý, sự thật nghiệt ngã là nhiều gia đình lại gặp phải những hậu quả bị động từ việc này.
Vương Linh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét